Mục lục nỗi đau dan tôi

Tuesday, July 23, 2013

Sức mạnh tinh thần con người


Trần Quốc Việt (Danlambao) - ...Chúng ta từng nhìn thấy ánh mắt phản chiếu lương tâm trong sáng của Điếu Cày ngay tại tòa án. Hôm nay chúng ta mới thấy hết tất cả ý chí quật cường và lương tâm sáng ngời ấy trong 31 ngày ông tuyệt thực. Nơi mà tất cả mọi người có thể trở thành người tù dự khuyết, dây thép gai chỉ là đường chia cắt tượng trưng giữa nhà tù nhỏ bên trong và nhà tù lớn bên ngoài. Nhưng hàng rào thép gai không bao giờ giết được tinh thần hy sinh và lương tâm trong sáng của những người tù lương tâm như Điếu Cày...

*

Vào ngày 2 tháng Sáu, 1979 Nelson Mandela viết trên tờ lịch trong xà lim "Mục đích của tự do là tạo ra tự do cho những người khác." Ngày 11 tháng Hai, 1990 ông bước ra khỏi nhà tù trước sự hoan hô vang trời của gần 100.000 người da đen chờ đón ông. Ông nói với họ "Chúng ta đã chờ tự do của chúng ta quá lâu." Chẳng bao lâu thế giới đã chứng kiến sự ra đời của nước Nam Phi tự do và dân chủ sau hàng thế kỷ dưới ách chế độ kỳ thị chủng tộc Apartheid.

Phép lạ Nam Phi bắt đầu từ niềm khao khát tự do mãnh liệt của hàng triệu người da đen không chấp nhận cuộc sống không có tự do và nhân phẩm thiêng liêng. Mandela là hiện thân của ánh sáng tự do và đồng bào da đen của ông là tấm gương phản chiếu ánh sáng tự do ấy

Điếu cày đã tuyệt thực 26 ngày khi thế giới mừng sinh nhật của Mandela. Như Mandela, Điếu Cày hằng đêm mơ về ngày khi "Sóng biển trào dâng đòi Tự do Dân chủ/ Sóng cuốn phăng đi thành lũy độc tài." (1) Khác với Mandela, ông và gia đình đã chịu đựng biết bao nhiêu khổ đau dưới một chế độ còn tàn bạo và vô nhân hơn rất nhiều chế độ Apartheid ở Nam Phi.

Tổng thống Obama cùng gia đình đã đến tận xà lim rất nhỏ trên Đảo Robben, nơi giam giữ Mandela. Thay mặt gia đình ông đã viết vào sổ lưu niệm nhà tù:

"Chúng tôi thấy mình rất nhỏ bé khi đứng tại nơi mà những người rất can đảm đã đối mặt với bao bất công nhưng không chịu khuất phục. Thề giới biết ơn những anh hùng của Đảo Robben, những người nhắc nhở chúng ta rằng không có gông cùm nào hay không có xà lim nào có thể sánh bằng sức mạnh tinh thần của con người."

Tổng thống Hoa Kỳ Obama đã kêu gọi mọi người không được quên những người như Điếu Cày. Bây giờ biết Điếu Cày đã cương quyết tuyệt thực đến cùng để bảo vệ nhân phẩm và tâm hồn của mình, ông Obama chắc càng thấu hiểu sâu sắc hơn sức mạnh tinh thần của con người bên trong dây thép gai của lao tù.

Nhà văn Nga Aleander Solzhenitsyn đã viết về những người tù sẵn sàng chấp nhận cái chết để không làm hoen ố lương tâm duy nhất của mình như sau:

"Nhưng Quần Đảo Ngục Tù không biết lương tâm cắn rứt!
Không, ta không những không hối hận, mà lương tâm trong sáng của ta, tựa như hồ trong veo trên núi, vẫn sáng ngời trong mắt ta."

Chúng ta từng nhìn thấy ánh mắt phản chiếu lương tâm trong sáng của Điếu Cày ngay tại tòa án. Hôm nay chúng ta mới thấy hết tất cả ý chí quật cường và lương tâm sáng ngời ấy trong 31 ngày ông tuyệt thực.

Nơi mà tất cả mọi người có thể trở thành người tù dự khuyết, dây thép gai chỉ là đường chia cắt tượng trưng giữa nhà tù nhỏ bên trong và nhà tù lớn bên ngoài. Nhưng hàng rào thép gai không bao giờ giết được tinh thần hy sinh và lương tâm trong sáng của những người tù lương tâm như Điếu Cày.



_____________________________________

(1) Trích từ bài thơ "Những Dòng Sông Tranh Đấu" của Điếu Cày gởi ra từ trong tù.


Những dòng sông tranh đấu

Tác giả: Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải.

Đêm đêm trong lao tù,
Tôi bỗng mơ thấy những dòng sông lạ.
Những dòng sông cuộn sôi hối hả,
Trên những nẻo đường đổ về trung tâm,
Những dòng sông lại gặp những dòng sông,
Hòa thành biển lũ.
Sóng biển trào dâng đòi Tự do Dân chủ,
Sóng cuốn phăng đi - thành lũy lũ độc tài,
Những dòng sông chảy mãi tới tương lai,
Chúng tôi đi, hòa cùng dòng sông,
Như những hạt phù sa, một phần bé nhỏ,
Cuộc đời tôi từ nay gắn bó,
Với dòng sông tranh đấu của quê hương,
Những dòng sông sinh viên xuống đường,
Chống quân Bắc triều xâm lược
Những dòng sông Công nhân
Hàng triệu người nhịp bước,
Đòi tăng lương, đòi tự lập công đoàn.
Những dòng sông của hàng triệu dân oan,
Đòi lại đất đai ruộng vườn bị mất.
Những dòng sông giáo dân,
Nguyện cầu đòi đất,
Tòa Khâm Sứ, La Vang, Giáo xứ Thái Hà...
Khơi dòng sông Tâm linh tuôn chảy đến mọi ngã,
Thắp nến hiệp thông cùng chung lời nguyện ước
Chống bất công, chống tham nhũng độc tài,
Như Lê Thị Công Nhân như Nguyễn Văn Đài
Nay giúp dân oan, mai hướng dẫn sinh viên hiểu biết về dân chủ,
Chúng tôi đi vì quyền dân chưa đủ,
Dù bị bắt giam trong lao ngục đọa đầy
Những dòng sông vẫn không nghỉ một ngày
Chảy về phía TỰ DO DÂN CHỦ.
DC

* Chân thành cảm ơn bạn "Nói thiệt" đã chuyển bài thơ của Blogger Điếu Cày sang văn bản. 


Chia sẻ bài viết:

No comments:

Post a Comment