Mục lục nỗi đau dan tôi

Saturday, July 20, 2013

Chuyện tưởng nhỏ mà to ở Việt Nam


Phạm Trần (Danlambao) - Ở Việt Nam thời Cộng sản năm 2013 nhiều chuyện xảy ra cho đất nước được người Việt trong và ngoài nước quan tâm lo lắng nhưng chưa hẳn đã là chuyện “mất ăn, mất ngủ” đối với nhiều viên chức lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Quốc hội. Sau đây là một chuyện đáng nói ấy:

Chuyện này thuộc về Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang, người đã “gật đầu” hay “phải đồng ý” với 10 văn kiện được gọi là “hợp tác chiến lược toàn diện” với Trung Cộng trong chuyến ông thăm Bắc Kinh và Quảng Đông từ 19 đến 21/06/2013.

Nội dung các Thỏa hiệp này được viết gọn trong Tuyên bố chung 8 điểm ai đọc cũng thấy rất bất lợi và có thể dẫn đến nguy cơ mất toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền của Việt Nam.

Tiêu biểu nhất là sự hợp tác ở biên giới, kinh tế, quốc phòng, ngoại giao, giữa 2 đảng, 2 Bộ Công an, ở Vịnh Bắc Bộ và trên toàn cõi Biển Đông được lồng vào chiêu bài 16 chữ vàng và tinh thần 4 tốt do người Trung Quốc đặt ra cho đảng Cộng sản Việt Nam làm theo, đó là: “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”.

Nhưng hành động giành đất, chiếm biển Việt Nam của Trung Cộng đã bắt đầu từ thời Đặng Tiểu Bình, người đã xua trên 600,000 quân qua biên giới tấn công 6 Tỉnh của Việt Nam tháng 2/1979, và sau đó chiếm núi Lão Sơn (điểm cao 1509), thuộc tỉnh Hà Tuyên (nay là Hà Giang) trong cuộc chiến tranh biên giới thứ 2 từ 1984 đến năm 1989 đem chiến thắng về cho Trung Cộng.

Đặng Tiểu Bình cũng là người đưa ra chủ trương “Biển Đông của ta, hãy gác tranh chấp để cùng khai thác”, nhưng các lãnh đạo Trung Cộng thừa kế sau này đã “giấu đi” mấy chữ “Biển Đông của ta” để đánh lừa Việt Nam và các nước láng giềng mỗi khi Bắc Kinh phải nói chuyện tranh chấp chủ quyền với các nước trong khu vực.

Sau đó đến phiên hai Chủ tịch Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào và bây giờ là Tập Cận Bình cũng đều miệng nói hòa bình “vừa là đồng chí, vừa là anh em” nhưng trong bụng chứa đầy dao găm, hành động ngược lại, nhưng trắng trợn và hung hãn hơn người đi trước.

Thời Tập Cận Bình

Đối với Chủ tịch Tập Cận Bình, sau khi nhận chức Tổng Bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc tháng 11/2012 thì ông đã làm những việc như sau: 

- Triệt để thi hành chính sách bảo vệ chủ quyền biển của Trung Cộng ở Biển Đông, coi Biển Đông là “quyền lợi cốt lõi” không thể thay đổi như đối với Tây Tạng và Đài Loan. 

- Ra lệnh cho Hải quân, Thủy Quân Lục Chiến tập trận ở Biển Đông, quanh khu vực Hoàng Sa và Trường Sa; tập đổ bộ lên các đảo ở Hoàng Sa của Việt Nam mà Trung Cộng đã chiếm từ tay Quân lực Việt Nam Cộng Hòa tháng 1/1974. 

- Tăng cường lực lượng Hải quân đến bãi cạn Scarborough/Hoàng Nham tranh chấp với Phi Luật Tân. 

- Tăng cường cơ cấu chính quyền và di dân đến Hoàng Sa của Việt Nam. Sau đó vào ngày 17/7 (2013), Trung Cộng đã chính thức cấp giấy Chứng Minh Cư trú cho dân Thành phố Tam Sa có Tòa Thị Chính đặt tại đảo Phú Lâm (Hoàng Sa). 

- Tiếp tục thi hành lệnh cấm ngư dân đánh bắt ở Biển Đông từ tháng 5 đến tháng 8, nhưng lại cho các tầu Hải quân Trung Cộng trá hình Hải Giám có võ trang đi hộ tống các thuyền đánh cá của ngư dân Trung Quốc xuất phát từ đảo Hải Nam đi đánh bắt tại các ngư trường của ngư dân Việt Nam. 

- Chuẩn bị đào dầu ở Biển Đông, kể cả trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, bất chấp phản đối của Việt Nam, Phi Luật Tân và Mã Lai Á có tranh chấp chủ quyền với Trung Cộng. 

- Cho xây dựng các đồn Quân sự và nghiên cứu trong khu vực 8 đảo đá ngầm, kể cả bãi Gạc Ma trong cụm Sinh Tồn mà Trung Cộng đã đánh chiếm của Việt Nam năm 1988. 

- Tiếp tục ngăn cản, bắn phá, đánh đập và cấm các thuyền đánh cá của Việt Nam đến đánh bắt ở vùng Hoàng Sa. 

- Tiếp tục để tầu Trung Cộng xâm nhập sâu vào quấy phá và đánh bắt ở vùng biển Việt Nam, kể cả khu vực biển Đà Nẵng và Hải Phòng. 

- Cho tầu Hải giám đe dọa, phá rồi và cắt cáp các tầu khảo sát của Tổng Công ty dầu khí Việt Nam hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. 

Vậy mà ông Trương Tấn Sang vẫn có thể quên đi những việc của ông Tập Cận Bình và quên luôn cả chuyện “hình Lưỡi Bò” tự vẽ của Trung Cộng chiếm từ 80 đến 85% diện tích Biển Đông để cùng với Chủ tịch Trung Cộng “nhất trí cho rằng tình hữu nghị Việt - Trung là tài sản chung quý báu của nhân dân hai nước, khẳng định sẽ tuân theo các nhận thức chung quan trọng mà Lãnh đạo hai nước đã đạt được trong những năm qua về phát triển quan hệ hữu nghị Việt – Trung”!

Hai nước Việt-Trung, trong chuyến đi của ông Trương Tấn Sang còn cam kết: “Trước khi tranh chấp trên biển được giải quyết dứt điểm, hai bên nhất trí giữ bình tĩnh và kiềm chế, không có hành động làm phức tạp, mở rộng tranh chấp, đồng thời sử dụng tốt đường dây nóng quản lý, kiểm soát khủng hoảng trên biển giữa Bộ Ngoại giao hai nước, xử lý thỏa đáng các vấn đề nảy sinh với thái độ xây dựng, không để các vấn đề này ảnh hưởng đến đại cục quan hệ Việt - Trung cũng như hòa bình, ổn định tại Biển Đông. Hai bên nhất trí thực hiện toàn diện, có hiệu quả “Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông” (DOC, Declaration of Conduct), cùng nhau duy trì hòa bình và ổn định ở Biển Đông.”

Nhưng khi chữ ký của phái đoàn Trương Tấn Sang chưa ráo mực thì vào ngày 7/7 (2013) 2 tàu cá của hai ông Võ Minh Vương và Mai Văn Cường (huyện đảo Lý Sơn) đã bị lính Trung Cộng tấn công, đánh đập dã man, bẻ cờ Việt Nam vứt xuống biển và tịch thu lưới cụ, nhiên liệu và cướp hải sản khi họ đang đánh bắt ở Hoàng Sa.

Hai thuyền trưởng báo cáo bị thiệt hại 400 triệu đồng nhưng mãi cho đến ngày 17/7, người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Lương Thanh Nghị mới cho biết: “Đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội trao công hàm phản đối hành động trên của phía Trung Quốc, yêu cầu phía Trung Quốc nghiêm túc điều tra, xử lý nghiêm khắc việc làm sai trái nói trên, bồi thường thỏa đáng cho ngư dân Việt Nam và không để tái diễn các vụ việc tương tự.”

Liệu phía Trung Cộng có điều tra và bồi thường cho ngư dân Việt Nam hay không thì chưa biết, nhưng Tuyên bố chung giữa hai nước trong chuyến thăm của ông Sang đã xác định: “Hai bên sẽ tiếp tục thực hiện tốt “Hiệp định hợp tác nghề cá trong Vịnh Bắc Bộ”; tích cực nghiên cứu phương thức kiểm tra liên hợp mới tại khu vực đánh cá chung ở Vịnh Bắc Bộ.”

Như vậy là sau khi Việt Nam đồng ý tìm kiếm dầu chung trên ranh giới phân chia Vịnh Bắc Bộ với Trung Cộng, nhưng thực tế nằm sâu trong phần biển của Việt Nam từ 3 đến 12 Hải lý (mỗi Hải lý dài 1,852 mét), bây giờ hai nước lại tính chuyện “đánh cá chung” thì có phải Việt Nam đã nhượng bộ Trung Cộng, như đã viết trong 6 Điểm được gọi là “Nguyên tắc giải quyết vấn đề trên biển Việt-Trung” được ký giữa Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch Nhà nước Trung Cộng Hồ Cẩm Đào ngày 11/10/2011?

Ngoài ra, ông Sang còn bằng lòng để cho 4 tỉnh và vùng tự trị của Trung Cộng ở dọc biên giới gồm Quảng Đông, Quảng Tây, Hải Nam và Vân Nam được quyền hợp tác kinh tế, giao dịch thương mại và nhiều lĩnh vực khác với 7 tỉnh của Việt Nam gồm Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh.

Hai nước, theo Tuyên bố chung, còn: “Nhất trí thực hiện nghiêm túc Kế hoạch công tác năm 2013 của Ủy ban Liên hợp biên giới trên đất liền hai nước; đánh giá tích cực việc hai nước thành lập Ủy ban hợp tác quản lý cửa khẩu biên giới trong chuyến thăm lần này; đồng ý thúc đẩy việc mở và nâng cấp các cửa khẩu biên giới giữa hai nước; tăng cường xây dựng và quản lý cơ sở hạ tầng của các cửa khẩu biên giới, cải thiện điều kiện và nâng cao hiệu quả thông hành cho người, hàng hóa, phương tiện qua cửa khẩu nhằm phục vụ việc qua lại và phát triển kinh tế - thương mại giữa hai nước.”

Nhưng nếu 7 tỉnh của Việt Nam mà chỉ đánh đổi thương mại với 4 Tỉnh của Trung Cộng thì phần thiệt rõ ràng đã nằm trong tay Việt Nam!

Ngoài ra Trung Cộng còn thúc hối Việt Nam: “Sớm khởi động việc xây dựng cầu Bắc Luân II Việt - Trung. Hai bên nhất trí tổ chức vòng đàm phán mới “Hiệp định về quy chế tàu thuyền đi lại tự do tại khu vực cửa sông Bắc Luân” và “Hiệp định về hợp tác và khai thác phát triển du lịch khu vực thác Bản Giốc” vào nửa cuối năm nay, cố gắng sớm đạt được tiến triển thực chất. Hai bên sẽ tăng cường trao đổi và hợp tác kỹ thuật trong các lĩnh vực quản lý sông suối biên giới, phòng chống thiên tai lũ lụt, sử dụng và bảo vệ tài nguyên nước trên sông suối xuyên biên giới.”

Mọi người đều biết “Hiệp ước về Biên giới đất liền” giữa Việt Nam và Trung Cộng, ký dưới thời Tổng Bí thư đảng Lê Khả Phiêu, đã để mất Ải Nam Quan và 2/3 thác Bản Giốc và nhiều ngàn mẫu đất ở biên giới, nhưng không hiểu nổi tại sao Quốc hội và số người được chế độ gọi là “các nhà Khoa học” đã không dám mở cuộc điều tra hay chất vấn chính phủ xem đã mất bao nhiều đất vào tay Trung Cộng?

Giờ đây, cũng không thấy ai trong số 500 Đại biểu Quốc hội và hàng hà sa số “các nhà khoa học” chỉ biết ngửa tay nhận lương dám hỏi ông Trương Tấn Sang đã nhân danh ai mà dám ký 10 Thỏa hiệp “hợp tác chiến lược toàn diện” với Trung Cộng?

Cũng chả thấy ai thắc mắc hỏi tại sao Chủ tịch Sang đã không đả động gì đến lập trường giải quyết tranh chấp chủ quyền ở Biển Đảo của Việt Nam đòi phải căn cứ vào Luật pháp Quốc tế và Luật biển 1982 của Liên Hiệp Quốc, cũng như những chứng cứ của Lịch sử chứng minh Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam?

Về phần mình, chỉ thấy ông Sang nói với cử tri Sài Gòn hôm 24/6 (2013) rằng: “Tranh chấp Biển Đông là vấn đề hệ trọng, để đi đến giải quyết triệt để, dứt điểm không phải một sớm một chiều vì lập trường hai bên hoàn toàn khác biệt nhau. Cho nên phải bình tĩnh, xem xét kỹ vấn đề trên cơ sở giữ vững độc lập chủ quyền, đường lối của chúng ta, chúng ta không làm phương hại đến bất cứ quốc gia nào khác”.

“Một cuộc thăm và làm việc, một cuộc gặp gỡ đối ngoại không thể giải quyết một cách triệt để hết được. Vùng chúng ta tuyên bố chủ quyền trên biển khoảng 3 triệu km2, mà không phải chỉ ta với Trung Quốc mà còn Philippines, Indonesia, Malaysia... Cho nên phải giải quyết từng bước. Phương châm là phải làm dần dần”.

Tuy nhiên “làm dần dần” đối với Việt Nam, như đã chứng minh trong nhiều năm gần đây là “cứ ì ra đấy”, hay “chẳng làm được gì cà”, ngoài việc phản đối cho đỡ ngượng như Bộ Ngoại giao vẫn làm mỗi khi có các vụ tầu cá ngư dân bị lính Tầu tấn công. 

07/013

No comments:

Post a Comment