Mục lục nỗi đau dan tôi

Thursday, June 27, 2013

Phát biểu của Dân biểu Úc Chris Hayes về Nhân Quyền tại Việt Nam




Mặc dù họ đã bị chính phủ Việt Nam và các phương tiện truyền thông của đảng và nhà nước phỉ báng bôi nhọ, hai nhà hoạt động trẻ tuổi này đã được tôn vinh như những anh hùng dân tộc bởi cộng đồng quốc tế. Hành động can đảm của hai thanh niên trẻ tuổi hiên ngang đứng lên và công khai tuyên bố những gì họ tin là đúng là rất đáng được khen ngợi. Điều này còn đặc biệt hơn do họ có độ tuổi rất trẻ... - Ông Chris Hayes (Dân Biểu đảng cầm quyền Lao Động vùng Fowler)

*

Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) lược dịch

Gần 50 năm trước đây, khi nói về tự do trên các bậc thang của Đài tưởng niệm Lincoln, ông Martin Luther King Jr đã làm thay đổi thế giới khi ông tuyên bố: "Tôi có một giấc mơ”.Tôi đề cập đến ông Martin Luther King bởi vì ông là một ví dụ điển hình của một cá nhân dũng cảm đã khuấy động ý thức trên toàn cầu với tầm nhìn của ông về tự do và hòa hợp. Tôi khám phá một điều là không thể tin được rằng những người như ông ta lại có đủ can đảm để thách thức một chính phủ và các chuẩn mực xã hội, với sự can đảm đứng lên để đấu tranh cho những gì họ tin là đúng. Thông qua những nỗ lực của họ, họ đã thay đổi thế giới và làm cho thế giới thành một nơi tốt đẹp hơn.

Trong những năm gần đây tôi đã thấy ngày càng có nhiều người trẻ Việt Nam cũng thể hiện lòng can đảm và niềm tin tương tự (như ông Martin Luther King), những người trẻ đó đã thách thức chính quyền Việt Nam bằng cách đòi hỏi tự do và tôn trọng nhân quyền. Tự do ngôn luận không chỉ là một quyền cơ bản của con người, nó cũng là một thành phần quan trọng trong bất kỳ xã hội hiện-đại-thành-công nào. Ý chí của con người là một điều phi thường, với một tiềm lực để đạt được những kết quả thật đáng kinh ngạc cho thế giới của chúng ta. Bằng hành động hạn chế tự do ngôn luận, chính phủ Việt Nam không chỉ tước đoạt quyền cơ bản của dân chúng Việt Nam, họ còn hạn chế tiềm năng đáng phục của Việt Nam để phát triển và mang đến thịnh vượng trong xã hội toàn cầu ngày nay.

Dân biểu Úc Chris Hayes
Tôi đã nhiều lần lên tiếng mức độ cần thiết phải báo động về việc vi phạm nhân quyền tại Việt Nam. Hôm nay, tôi muốn đề cập cụ thể đến hai nhà hoạt động nhân quyền trẻNguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha. Hai nhà hoạt động trẻ tuổi này vừa mới bị kết án bởi Tòa án nhân dân Long An với hai bản án tù từ sáu đến tám năm đối với hai thanh niên này. Họ bị kết án theo điều 88 bộ luật hình sự Việt Nam, điều mà nhà nước Việt Nam gọi là “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam”.

Hai nhà hoạt động yêu nước trẻ này đã phân phát tờ rơi tại thành phố Hồ Chí Minh, phản đối các yêu sách phi lý của Trung Quốc nhằm chiếm đóng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam ở Biển Đông. Theo Tổ chức Giám sát Nhân Quyền (Human Rights Watch), các tờ rơi cáo buộc Đảng Cộng sản Việt Nam đã để cho Trung Quốc có ảnh hưởng sai trái lên đất nước Việt Nam bằng việc chiếm đoạt các đảo này, cho thuê đất rừng và tận thu tài nguyên thiên nhiên quan trọng của đất nước. Các phương tiện truyền thông nhà nước Việt Nam tường thuật và chụp mũ việc làm của hai thanh niên trẻ là xuyên tạc chính sách Đảng và của nhà nước liên quan đến tôn giáo và đất đai và thể hiện quan điểm méo mó liên quan đến hai quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa và đường biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc”.

Mặc dù họ đã bị chính phủ Việt Nam và các phương tiện truyền thông của đảng và nhà nước phỉ báng bôi nhọ, hai nhà hoạt động trẻ tuổi này đã được tôn vinh như những anh hùng dân tộc bởi cộng đồng quốc tế. Hành động can đảm của hai thanh niên trẻ tuổi hiên ngang đứng lên và công khai tuyên bố những gì họ tin là đúng là rất đáng được khen ngợi. Điều này còn đặc biệt hơn do họ có độ tuổi rất trẻ.

Một cô gái trẻ tuổi rất thông minh, Nguyễn Phương Uyên, một sinh viên 21 tuổi của trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm thành phố Hồ Chí Minh, đã bị bắt và bị đưa đến đồn cảnh sát vào ngày 14 Tháng Mười năm 2012 ở quận Tân Phú. Họ đã làm điều này mà không có bất kỳ thông báo nào cho cha mẹ hoặc gia đình của cô. Tám ngày sau, gia đình cô cuối cùng mới được công an cho biết cô đã được chuyển giao đến cơ quan công an tỉnh Long An và bị buộc tội theo điều 88 của bộ luật hình sự. Vào ngày 26 tháng 4 năm nay, khi mẹ của Phương Uyên đến thăm cô ở trong nhà lao, bà nhìn thấy thân thể con gái bà có nhiều vết bầm thâm tím. Phương Uyên nói với mẹ cô rằng cô đã bị đánh đập tàn nhẫn trong khi bị giam giữ.

Theo công an Việt Nam, Đinh Nguyên Kha, một sinh viên 25 tuổi từ Đại học Kinh tế và Công nghiệp Long an, vào ngày 10 Tháng 10 năm 2012 đã cùng với Nguyễn Phương Uyên phân phối truyền đơn chống chính phủ ở cầu vượt An Sương tại thành phố Hồ Chí Minh. Anh bị bắt ngày 11 tháng 10 năm 2012. Tại phiên tòa, anh đã tuyên bố một câu mà tôi cảm thấy phản ánh đúng với bản chất thật sự của người đàn ông trẻ tuổi này. Anh nói: “Tôi là một người yêu nước và tôi yêu đồng bào tôi. Tôi đã luôn luôn và sẽ luôn luôn yêu đồng bào tôi. Tôi sẽ không bao giờ chống lại dân Việt Nam. Cái tôi chống là chống đảng cộng sản.” Trong ba năm qua, cộng đồng người Việt sống trong khu vực tôi đại diện đã lưu ý với tôi về mức độ vi phạm nhân quyền rất đáng lo ngại tại Việt Nam.

Chỉ nội năm nay đã có ít nhất 38 nhà hoạt động ôn hòa bị kết án về các cáo buộc hoạt động chống đối nhà nước. Đầu năm nay tôi đã lên tiếng về 14 nhà hoạt động nhân quyền bị xét xử và bị kết tội vào tháng Giêng và bị kết án từ ba đến 13 năm tù giam chỉ vì họ đã thực hiện quyền cơ bản của họ về tự do ngôn luận.

Tại Úc, cũng như trong hầu hết các nước dân chủ khác, chủ thuyết phân chia quyền lực được áp dụng để bảo đảm tính độc lập của ngành tư pháp của chúng ta để thẩm phán và tòa án có thể hoạt động mà không sợ hãi hay thiên vị trong khi thực thi pháp luật. Tuy nhiên, ở Việt Nam có vẻ như không có sự phân chia rõ ràng giữa các cơ quan lập pháp, hành pháp hay tư pháp vì tất cả các cơ quan hành chính của chính phủ đều nằm dưới sự kiểm soát trực tiếp của Đảng cộng sản. Là người Úc, chúng tôi tin rằng việc bảo vệ quyền con người của mỗi cá nhân là rất quan trọng trong nỗ lực toàn cầu của chúng ta nhằm đạt được hòa bình, an ninh, tự do và phẩm giá lâu dài cho mọi người. Là người Úc, sự cam kết của chúng ta đối với nhân quyền là một sự phản ánh của các giá trị quốc gia của chúng ta trong đó quyền con người của mỗi cá nhân và quyền tự do đều được tôn trọng.

Cộng đồng quốc tế đã mạnh mẽ lên án các hành động sai trái của chính quyền Việt Nam. Tổ chức Giám Sát Nhân quyền (Human Rights Watch) và Tổ chức Ân xá quốc tế đã thường xuyên đưa ra tuyên cáo chỉ trích hành động vi phạm nhân quyền tại Việt Nam. Gần đây, Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội đã phát hành một tuyên bố thật mạnh mẽ nói rõ mối quan tâm của Hoa Kỳ về việc bắt giữ mới đây của hai nhà hoạt động trẻ tại Thành phố Hồ Chí Minh. Mặc dù Việt Nam tham gia ký kết Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị, rõ ràng là chính phủ Việt Nam và, thực sự là như vậy, những tòa án của nhà nước Việt Nam đang phủ nhận quyền được xét xử công bằng đối với các nhà hoạt động nhân quyền ôn hòa.

Hôm nay trong khi chúng ta đang nói chuyện về chuyện đau lòng đang xảy ra tại Việt Nam, cuộc đối thoại hàng năm lần thứ chín về nhân quyền giữa Úc và Việt Nam đang diễn ra tại thủ đô Canberra.

Tôi tin rằng các cuộc đối thoại nhân quyền là một cơ hội tuyệt vời cho các tường trình về các vi phạm nhân quyền nêu trên được đưa ra. Tôi đã viết cho Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, Thượng nghị sĩ Bob Carr, và đã lưu ý ông về các trường hợp vi phạm nhân quyền tại Việt Nam cần được đưa ra trước phái đoàn Việt Nam trong cuộc đối thoại này. Những trường hợp vi phạm này bao gồm: 14 nhà hoạt động đã bị kết án vào ngày 8 tháng Giêng năm nay, Việt Khang, người đã bị xét xử và bị kết án vào ngày 30 Tháng 10 năm 2012; Nguyễn Văn HảiTạ Phong Tần và Phan Thanh Hải, những người đã bị kết án vào ngày 24 Tháng 9 năm 2012; và Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, hai nhà hoạt động bị kết án vào ngày 16 Tháng 5 năm nay.

Vào tháng 3 năm 2012, tám người Hmong cũng đã bị kết án hai năm tù giam vì tội "dự phần trong một phong trào dân tộc ly khai”. Vào Tháng Hai 2012, Mục sư Nguyễn Công Chính đã bị kết án năm năm tù đối vì tội 'bóp méo tình hình trong nước bằng cách chỉ trích chính phủ và quân đội trong các phương tiện truyền thông nước ngoài”. Vào tháng 12 năm 2011, ôngNguyễn Văn Lía, 71 tuổi, người đã cảnh báo với quốc tế về tình hình các tín đồ của Phật giáo Hòa Hảo phải đối mặt với hành động đàn áp tôn giáo của nhà nước, và ông đã bị kết án năm năm tù vì “phát tán tuyên truyền chống chính phủ".

Mặc dù Việt Nam là thành viên của Liên Hiệp Quốc và đã chính thức tham gia ký kết Công ước Quốc tế về quyền dân sự và chính trị, những trường hợp này là bằng chứng về hành động tiếp tục trắng trợn vi phạm nhân quyền ở Việt Nam và việc nước này không tuân thủ nghĩa vụ quốc tế của họ.

Hôm nay, bên trong hội trường chúng tôi có ông Đoàn Kim và bà Nguyễn Bảo Khánh và đại diện Khối 1706, tất cả đều hãnh diện là người dân Australia, là các thành viên cộng đồng năng động và đầy nhiệt huyết về vấn đề tự do và nhân quyền tại Việt Nam. Trong khi họ rất vững tin vào tương lai tại quê hương mới, họ không thể quên quá khứ hoặc những gì người dân Việt Nam hiện đang phải gánh chịu. Tôi xin chúc mừng họ và cám ơn họ có mặt tại đất nước này.

Như lúc đầu, tôi có nhắc đến ông Martin Luther King, người đã đánh thức thế giới với tầm nhìn đáng phục của ông ấy, đã can đảm đứng lên cho sự thay đổi. Cùng với cộng đồng người Việt tại Úc, tôi cũng có một giấc mơ. Tôi ước mơ:

Rằng 90 triệu người dân sống ở Việt Nam sẽ có những quyền con người cơ bản của họ và được vinh danh bởi chính phủ của họ; 

Rằng những người anh hùng với đủ can đảm đúng ra lên tiếng cho những gì là đúng sẽ được tôn trọng thay vì bị phỉ báng và bị tống vào tù;

và Rằng chính phủ Việt Nam sẽ tuân thủ các nghĩa vụ pháp lý quốc tế và đứng vào vị trí của nước mình giữa các quốc gia tiến bộ trên thế giới. 

Tôi tham gia với cộng đồng của tôi trong niềm mơ ước rằng một ngày không xa các quyền tự do, dân chủ và nhân quyền sẽ được phục hồi cho toàn dân Việt Nam.

*
CHRIS HAYES MP – Human Rights: Vietnam – 17 June 2013

Mr HAYES (Fowler—Chief Government Whip) (12:22): 

Almost 50 years ago, when speaking about freedom on the steps of the Lincoln Memorial, Martin Luther King Jr changed the world when he declared: 'I have a dream.' I refer to Martin Luther King because he is a prime example of a courageous individual who enlivened the global consciousness with his vision of freedom and harmony. I find it incredible that people like him are brave enough to challenge governments and social norms, with the courage to stand up to fight for what is right. Through their efforts they have changed the world and made it a better place. 

In recent years I have seen increasing numbers of young Vietnamese people demonstrate the same courage and conviction, young people who have challenged the Vietnamese government by demanding freedom and respect for human rights. Freedom of speech is not just a fundamental human right, it is also a vital component in any successful modern society. The human mind is an extraordinary thing, with a potential to achieve incredible things for our world. By restricting freedom of speech, the Vietnamese government is not only depriving people of their basic human right but is also limiting Vietnam's incredible potential to develop and prosper in today's global society. 

I have on many occasions spoken about the alarming level of human rights abuses in Vietnam. Today, I would like to specifically refer to two young human rights activists, Nguyen Phuong Uyen and Dinh Nguyen Kha. These young activists were recently sentenced by the People's Court of Long An to imprisonment of six to eight years respectively, convicted under article 88 of the Vietnamese penal code for spreading information against the Socialist Republic of Vietnam. 

The two activists have been distributing leaflets in Ho Chi Minh City, protesting against China's claims to the Paracel and Spratly islands in the South China Sea. According to Human Rights Watch, the leaflets accuse the Vietnamese Communist Party of allowing China to exercise inappropriate influence over the country by occupying the islands, leasing forest lands and exploiting natural resources. The Vietnamese state media reported this as 'distorting the party and the policies of the states relating to religion and land and exhibiting a twisted viewpoint regarding the Spratly and Paracel islands and the borders between Vietnam and China'. 

Though they were vilified by the Vietnamese government and the state media, the two activists have been described as heroes by the international community. Their courage to stand up for what they believe to be right is truly commendable. This is particularly so given the fact of their very young ages. 

A very bright young woman, Nguyen Phuong Uyen, a 21-year-old student from Ho Chi Minh University of Food Industry, was arrested and taken to the police station on 14 October 2012 in the Tan Phu District. They did this without any notification to her parents or family. Eight days later her family were finally contacted and told that she had been transferred to the police at Long An province and charged under article 88 of the penal code. On 26 April this year, when Nguyen Phuong Uyen's mother visited her in prison, she saw her daughter covered in bruises. Phuong Uyen told her mother that she had been severely beaten while in detention. 

According to the police, Dinh Nguyen Kha, a 25-year-old student from the Long An University of Economics and Industry, on 10 October 2012 together with Nguyen Phuong Uyen distributed anti-government leaflets at the An Suong overpass in Ho Chi Minh City. He was arrested on 11 October 2012. At his trial he made a statement I feel reflects the truth of the character of this young man. He said: 

I am a patriot and I love my people. Always have and always will. I would never be against the people of Vietnam. What I'm against is the communist party. 

Over the past three years, the Vietnamese community in my electorate have drawn my attention to the disturbing levels of human rights abuses in Vietnam. 

This year alone at least 38 activists have been convicted of alleged anti-state activity. Earlier this year I spoke about the 14 human rights activists who were tried and convicted in January and handed sentences ranging from three to 13 years imprisonment for exercising their fundamental human right of freedom of expression. 

In Australia, as in most democratic countries, the doctrine of separation of powers applies to ensure independence of our judiciary so judges and courts can act without fear or favour in the administration of justice. In Vietnam, however, there appears to be no clear division between the legislature, executive or judiciary as all administrative organs of government are ultimately under the direct oversight of the Communist Party. As Australians we believe that the protection of individual human rights is vital in our global efforts to achieve lasting peace, security, freedom and dignity for all. As Australians, our commitment to human rights is a reflection of our national values whereby a person's liberty and freedoms are respected. 

The international community have strongly criticised the actions of the Vietnamese government. Human Rights Watch and Amnesty International have regularly released statements criticising human rights abuses in Vietnam. Recently the US embassy in Hanoi released a particularly strong statement exercising its concerns about the latest arrest of the two young activists in Ho Chi Minh City. Although Vietnam is a signatory to the International Covenant on Civil and Political Rights, it is evident that the Vietnamese government and, indeed, the Vietnamese courts are denying human rights activists a fair trial. 

As we speak today the ninth annual Australian Vietnamese human rights dialogue is taking place here in Canberra. 

I believe that the human rights dialogue presents a great opportunity for appropriate representations to be made on such vital issues. I have written to the Minister for Foreign Affairs, Senator Bob Carr, and brought to his attention various cases of human rights abuses which should be raised during this dialogue. These cases include: the 14 activists who were sentenced on 8 January this year; Viet Khang, who was tried and convicted on 30 October 2012; Nguyen Van Hai, Ta Phong Tan and Phan Thanh Hai, who went to trial on 24 September 2012; and Nguyen Phuong Uyen and Dinh Nguyen Kha, the two activists who were sentenced on 16 May this year. 

In March 2012 eight Hmong protesters were also sentenced to two years imprisonment for 'partaking in a separatist ethnic movement'. In February 2012 Pastor Nguyen Cong Chinh was sentenced to five years for 'distorting the domestic situation by criticising the government and the army in the foreign media'. In December 2011 Nguyen Van Lia, a 71-year-old who raised international awareness about the situation faced by fellow members of the Hoa Hao Buddhists was sentenced to five years imprisonment for 'distributing anti-government propaganda'. 

Although Vietnam is a member of the United Nations and a signatory to the International Covenant on Civil and Political Rights, these cases are evidence of the continuing human rights abuses in Vietnam and the country's failure to comply with their international obligations. 

In the gallery today we have Joachim and Boa KhanhNguyen and representatives of Bloc 1706, all very proud Australians, active community members and passionate about the issue of freedom and human rights in Vietnam. While they look very strongly to the future they cannot forget the past or what the people of Vietnam currently suffer. I congratulate them and thank them for being here. 

Earlier I referred to Martin Luther King, who awakened the world with his incredible vision of courage in standing up for change. Along with the Vietnamese community in Australia, I too have a dream. I dream: that the 90 million people living in Vietnam will have their fundamental human rights honoured by their government; that the heroes brave enough to speak up for what is right will be respected rather than vilified and thrown into prison; and that the Vietnamese government will comply with its international legal obligations and take its place among the advanced nations of the world. I join with my community in dreaming that one day soon freedom, democracy and human rights will be restored for the people of Vietnam.


Bản tiếng Việt:

Chia sẻ bài viết:

No comments:

Post a Comment